Phụ Nữ Và Gia Đình: Câu Chuyện 1 Sự Lựa Chọn

Phụ Nữ Và Gia Đình: Câu Chuyện 1, PHỤ NỮ ƠI ! ĐỪNG HIỀN, NHƯNG PHẢI LÀNH. ĐỪNG NGOAN, MÀ PHẢI CÓ CHÍNH KIẾN

Hiện tại bạn đang đọc chuỗi câu chuyện Phụ Nữ Và Gia Đình, ngoài ra chúng tôi còn có các bài viết: Hạnh Phúc Gia Đình: Đàn Bà Cần Sự An Tâm, Đàn Ông Cần Sự Khuyến Khích,… nếu bạn chưa đọc thì hãy đọc nhé, sẽ hữu ích với bạn lắm!

Bài viết được chia sẻ từ chính trải nghiệm của chị Tú Anh- một người phụ nữ rất mạnh mẽ và giỏi giang, hiện tại chị đang có một cuộc sống rất hạnh phúc cùng chồng là ngươi ÚC và 2 đứa con gái rất xinh xắn.

………………………………….
Ngày xưa, mẹ tôi thuộc phụ nữ và gia đình nên hay bảo con nên tìm một người đàn ông ngoan ngoãn, hiền lành. Tôi kiếm về cho mẹ anh người yêu đúng chuẩn ngoan ngoãn, hiền lành, cao to, đẹp trai, lại cùng quê gần nhà gần cửa. Nhưng bi kịch cũng từ 2 chữ ngoan ngoãn, hiền lành ấy mà ra. Cho cả tôi và cho cả anh.

Anh dẫn tôi về nhà chơi. Mọi người trong nhà anh vẫn đối xử niềm nở với mình. Năm qua đi, tháng qua đi. Cho đến lúc, tôi nhận được cái dửng dưng, thái độ đối xử quay ngoắt 360 độ. Tôi vẫn như con nai vàng ngơ ngác không giẫm nát được chú thợ săn.

Một ngày đẹp trời mới nhận ra hoá ra cả nhà anh kịch liệt phản đối cuộc tình của chúng tôi, sau khi biết 1 người chú trong gia đình tôi bị bệnh. Họ sợ. Tôi cười vì lí do vớ vẩn ấy. Tôi chủ quan nghĩ mình tốt trời khắc thương. Nên cứ coi như không biết chuyện gì.

Tôi để anh xử lí việc nhà anh. Việc của tôi là sống tốt. Nói thật, từ trước đến giờ, chưa bao giờ tôi tự ti về hoàn cảnh gia đình hay đổ lỗi cho hoàn cảnh. Mỗi người 1 số phận, có thế nào thì xoay thế đấy.

phu-nu-va-gia-dinh
phu-nu-va-gia-dinh

Nhưng có vẻ như tôi tin vào năng lực xử lí vấn đề của anh quá. Mỗi lần tôi nhắc đến là anh dửng dưng hoặc sửng cồ với tôi. Mình phận đàn bà con gái, chẳng lẽ cứ nhắc chuyện cưới xin hoài. Mất giá! Nên tôi chờ.

Một năm, 2 năm lại 3 năm.
Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành.

Người ta dửng dưng, tôi niềm nở. Người ta buông, tôi cố gắng. Vì tôi thuộc bản tính đã yêu ai thì moi hết ruột gan ra để yêu. Cho tới khi tôi vô tình chứng kiến câu chuyện giữa anh và em gái- cô bé mà tôi nhầm tưởng hiền lành và luôn ủng hộ mình. Không tin sao được khi trước mặt bé nói: “Có em đây chị không phải lo chuyện bố mẹ”.

Nhưng sự thực là, cô gái hiền lành khuyên nhủ anh trai như này:”Nếu mà chị có chửi thì kệ chị. Hạnh phúc của anh là quan trọng. Sau này chị đẻ con ra, chị có bị gì, con cái có bị gì, hàng xóm láng giềng lại chửi cho ngu, biết trước mà không tránh”.

Tôi hiền thật đấy, nhưng tôi chẳng ngu đến mức để người khác thả lòng tự trọng của mình xuống đất mà đạp. Từ bữa hoa xuân phơi phới ấy, tôi quyết định hết hiền. Tôi cho anh cơ hội cuối, bắt anh dẫn tôi về nói chuyện 3 mặt một lời với bố mẹ anh.

Bữa cơm hôm đó nơi nhà anh có lẽ là bữa cơm nghẹn đắng nhất trong cuộc đời. Tôi nuốt bát cơm nhưng từng hạt nghẹn tắc nơi cuống họng. Không khí gượng ép, ít ai nói với ai một lời.

Ăn cơm xong, ngồi vào bàn uống nước, bố anh bắc 1 chân lên ghế, chân buông thõng, 1 tay nhổ mấy cọng râu lơ phơ trên mặt. Mẹ anh vẫn vậy, ngồi im. Phải gần tiếng sau, câu chuyện mới bắt đầu.

Họ viện ra đủ lí do để từ chối tôi, nào là tôi chưa ổn định, kinh tế chưa vững, nào là khoảng cách xa xôi… dù ngày xưa độc thân, không tiền tỉ chứ tôi cũng dắt túi vài trăm triệu. Tôi đi thẳng vào vấn đề:

– Nếu 2 bác chê cháu về tính cách, về đối nhân xử thế, về công việc, cháu đều có thể thay đổi. Nhưng có 2 thứ cháu ko thể thay đổi và không bao giờ muốn thay đổi là bố mẹ và hoàn cảnh gia đình. Nếu không có những thứ đó thì không có cháu ngày hôm nay. Các bác có sự lựa chọn nhưng cháu cũng không có gì phải xấu hổ về người sinh ra mình và nơi mình lớn lên.

Mặc dù, trước đó tôi cũng đã hèn hèn, khóc lóc xin bố mẹ anh cơ hội ở bên cạnh anh. Dù không ít lần bố anh đuổi khéo tôi về. Tôi quay qua, hỏi anh lần nữa:

– Anh có gì cần nói với bố mẹ không?

Anh cúi gằm đầu, không nói. Giá như lúc ấy, anh đứng lên bảo vệ tôi thì tốt biết mấy. Ngay giây phút ấy, tôi nhận ra rằng chỉ có mình mới lau khô được giọt nước mắt cho mình. Tôi về. Giữa đồng không mông quạnh tôi khóc 1 trận cho hết oan ức rồi đứng dậy.

Tôi quyết định từ bỏ người đàn ông mình từng yêu tha thiết. Tôi bước đi với trái tim nhiều tổn thương và giằng xé. Bước đi khi sự cố gắng của tôi không còn ý nghĩa.

phu-nu-va-gia-dinh
phu-nu-va-gia-dinh

Còn anh vẫn là người đàn ông hiền lành đến mức nhu nhược. Chỉ đến khi để mất tôi, anh mới giãy giụa trong đau khổ. Anh suy nhược, anh yếu đuối, anh đòi đi tu. Vài tháng sau khi chia tay, tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ anh, trách tôi sao vội buông tay.

Tôi ngỡ ngàng. Ai đã làm mọi thứ để ngăn cấm tôi? Tôi không nhận lời xin lỗi, không nhận lời đề nghị quay lại của mẹ anh. Tôi không phải là con rối, bảo đứng thì đứng, bảo ngồi thì ngồi. Tôi lành nhưng không hiền. Tôi không ngoan nhưng tôi có chính kiến. Tôi có trách nhiệm với người đang đi bên cạnh mình. Và tôi đã bị tổn thương quá nhiều.

Đi qua đau khổ, tôi quyết định gắn kết với người đàn ông đã lặng thầm dõi theo tôi hơn một năm trời dù tôi bao lần từ chối. Đến bây giờ, khi đã có thể ngồi lại để kể câu chuyện tình của mình, mọi thứ ngày xưa đều đã thành vô nghĩa. Và tôi đang tận hưởng trái ngọt của việc dũng cảm nhặt lòng tự trọng mà bước đi.

Bài viết Phụ nữ và gia đình này tôi viết cho em. Hay cho những cô gái đang lặn ngụp trong sự đau khổ của sợi tình. Nếu có thể, hãy yêu một người lành nhưng không hiền, không ngoan nhưng có chính kiến. Để có thể cùng nắm tay nhau qua mưa giông baõ tố. Để không chịu cảnh tay nắm tay buông.

Trong cuộc tình khó biết được ai đúng ai sai. Nhưng nếu không cảm thấy hạnh phúc thì sai mất rồi.

Cảm nhận của bạn thế nào hãy bình luận bên dưới cho VNPQ biết nhé, cảm ơn bạn ^^

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *